Huyền
Sử Phong Kiều
Lược
thuật :
Trương Kế và Phong Kiều
Trương Kế là tác
giả bài thơ Phong Kiều Dạ Bạc, rất nôỉ
tiếng trong văn học sử Trung Hoa :
Nguyệt
lạc ô đề sương măn thiên
Giang phong ngư
hoả đối sầu miên
Cô Tô thành
ngoại Hàn San tự
Dạ bán chung
thinh đáo khách thuyền
Tương truyền, chàng
thi nhân này làm xong hai câu đầu th́ . . . bí. Đến
nửa đêm, bỗng nghe
tiếng chuông chùa Hàn San , bèn viết tiếp
được 2 câu cuối. Bởi thế mới nói
rằng Trương Kế
được lưu danh thiên cổ nhờ tiếng chuông Hàn
San !
Hàn San , Thập Đắc là hai vị dị
nhân cư sĩ Phật Giáo, sống nhờ chùa dưới
sự bảo trợ của nhà sư Phong Can. Vị sư
này tiết lộ rằng Hàn San, Thập Đắc là
Bồ Tát Văn-thù, Phổ-hiền. Chùa của sư Phong
Can về sau được
đổi tên là Hàn San tự và Phong
Can, Hàn San, Thập Đắc được tôn là Thiên
Thai Tam Thánh.
Ng̣ai
lời thơ, ư thơ, Phong
Kiều Dạ Bạc c̣n được Phật-tử
mến chuộng v́ bài thơ có ba chữ "Hàn San tự".
---------------------------------------------
Lược
thuật sự :
Sau khi viết bài thơ Phước chàng Trương Kế , tôi chợt
nghĩ rằng : "từ thuở đó
đến nay, đă có người nghe tiếng chuông chùa Hàn San mà
Ngộ". Tôi bèn làm bài thơ sau, theo giả thuyết này.
V́ là việc giả tưởng nên gọi là Huyền
Sử. V́ là việc xảy ra ở bến Phong Kiều
nên gọi là Huyền Sử Phong Kiều.
---------------------------------
Huyền Sử
Phong Kiều
Thơ Lê Anh Chí
Khách
thiền lần bước bến xưa,
Nửa
đêm, đại ngộ : chuông chùa Hàn San !
Trăng
liềm lộng bóng Phật-quang,
Phong Kiều cùng với Phong Can một
đường -
Vui kỳ diệu, Tịnh phi thường !
Phật đà hiển hiện trời
sương sóng ḥ -
------------------------------------------------------------------
* Trang Chính * M ụ c L ụ c * Đoản Luận
* Thơ *
------------------------------------------------------------------